CHÚC MỪNG NĂM MỚI

CUNG kính mời nhau chén rượu nồng.
CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong.
TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ.
XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng.
VẠN chuyện lo toan thay đổi hết.
SỰ gì bế tắc thảy hanh thông.
NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn.
Ý nguyện trọn đời đẹp ước mong.

Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Thị Hạo - THCS Tôn Đức Thắng

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Thơ Nguyên Cẩn >

Rồi chỉ là …

 p5290356_500

                                          Tặng những Giáo sinh Khoa Anh –lớp Anh 3A và B

                                  trường CĐSP Nha Trang - khoá 1978-1982

Rồi chỉ là nhánh rong xưa phiêu bạt,
Phút chia tay ai nhớ khúc quan hoài,
Sáng hôm nay sực tỉnh giấc mơ dài,
Nghe tiếng guốc trên hành lang nội trú,

Rồi chỉ còn những mặt người rất cũ,
Bác lao công thầm lặng dưới sân trường,
Bà bếp già bên lửa tóc pha sương,
Chầm chậm kể chuyện ngày xưa -ngoài nớ,

Rồi sáng nay tôi giật mình ngờ ngợ,
Các em đi , đi thật sáng hôm nay,
Chim ra ràng tung cánh rợp đường mây,
Em rạng rỡ tin yêu vào cuộc sống,

Rồi chỉ thoáng qua như là giấc mộng,
Bốn năm rồi, em hỡi, nhớ gì chăng,?
Có một chàng tuổi trẻ mắt sao băng ,
Thao thao kể những chân trời mới lạ,

Rồi chỉ đẹp như cánh hoa vào hạ,
Đã một mùa đỏ thắm tháng năm qua,
Sáng hôm nay nghe tiếng guốc dần xa,
Tôi chợt hiểu thời gian không đứng đợi,

Rồi chỉ còn ầm ì đêm sóng dội,
Nha Trang buồn như một nhánh phi lao,
Ta cũng buồn cánh hạc khẽ nghiêng chao,
Trường khép cửa từ nay em vắng mặt ,

Rồi chỉ là nửa vầng trăng hiu hắt ,
Soi đêm về khuya khoắt một mình tôi,
Các em vào đời hoa sứ nổi trôi,
Ta lục bình lênh đênh buồn biết mấy ,

Rồi chỉ là giòng sông xưa lặng chảy,
Khách qua đò ai nhớ một người đư a,
Các em đi, thành phố những chiều mưa ,
Ai quét hộ căn phòng nay bỏ vắng,

Rồi mai mốt bảng đen chờ phấn trắng,,
Bài học nào khắc đậm mãi trong tim,,
Kỷ niệm xưa em cứ mãi kiếm tìm,
Đã ở lại trong quán nghèo cố quận,

Thời ta sống chan hòa như bèbạn,
Dù các em kính cẩn vẫn “Thưa Thầy”,
Lúc trả bài nghiêm nghị đứng khoanh tay,
Khi tâm sự dạt dào tim mở ngỏ,

Rồi sáng nay nghe guốc khua đầu ngõ,
Nắng chưa lên, em đã vội đi rồi,
Em sợ rằng quyến luyến nặng lòng tôi,
Hay em sợ chính lòng mình muốn khóc,

Rồi còn đó những dãy bàn thất học,
Khắc tên ai mai mốt có về thăm,
Ký ức mờ như bụi phấn mù tăm ,
Theo năm tháng, khi về như gió tạt,

Rồi chỉ là con sóng buồn xô cát,
Một âm quen ru lấp dấu chân người,
Như tiếng em nghèn nghẹn dưới môi cười ,
“ Thầy ở lại, em chúc thầy mạnh giỏi ,”

Rồi ngồi lại , ly café không nói,
Một chút đời đã nhói tận tim sâu,
Các em đi , trời chẳng đổ mưa mau,
Sao vẫn xám một khoảng trời trước mặt ?

Rồi lại nhớ nhánh rong xưa phiêu bạt,
Bác lái đò đưa tiễn khách qua sông,
Em có về tay nhỏ khép thu đông,?
Tôi thắp lại một mùa vui bất tuyệt,

Rồi chỉ là những chiều vàng biền biệt,
Giữa quê người đi hết một thanh xuân .

                                       Phạm văn Nga (1982)


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Hạo @ 08:50 28/07/2011
Số lượt xem: 539
Số lượt thích: 0 người
Avatar
Rồi chỉ là những chiều vàng biền biệt,
Giữa quê người đi hết một thanh xuân .
 
Gửi ý kiến